XtGem Forum catalog

WWW.VIP352.WAP.SH
Couple 4Hi ![2026-05-20] [02:31]
[Truyện Ma] | Bảy Ngôi Làng Ma
<< Lùi - Tiếp theo >>
Trang 16 trong tổng số 23
thừ người ra.
- Trước hết, tao kể mày nghe một câu chuyện. Gã kia cứ thế mà kể với giọng điệu không nhanh không chậm. “Trước đây, có một cô gái tên là Hương Hương, lấy một thanh niên tên là A Phúc. Hai vợ chồng họ sinh một đứa bé trắng trẻo mập mạp kháu khỉnh, cuộc sống vô cùng mỹ mãn, gia đình hoà thuận. Nhưng đáng tiếc thay, mộng đẹp không dài! Một hôm, trong làng có một gã thanh niên khéo ăn khéo nói, hắn buông lời đường mật lấy lòng Hương Hương, gã thanh niên kia lừa rằng, có thể mang cô ra nước ngoài để sống cuộc sống hạnh phúc, Hương Hương không thể từ chối được sự quyến rũ đó, vứt đứa con đang còn cần bú mớm để theo gã thanh niên kia.”
Tên điên kia dường như đang chìm trong câu chuyện này, hắn nghe rất chăm chú, cứ thế người hắn cứ ngã dần xuống theo cái lưng đang trượt trên cánh cửa, hình như nó đang khóc.
“Sau khi Hương Hương ra đi, chẳng bao lâu, thằng bé kia cũng chết theo, chồng Hương Hương không ăn uống gì, cứ nghĩ cách ra nước ngoài mang vợ về, người trong làng bảo cậu ta, có tìm được về cũng vô ích, gã thanh niên kia đã mang trái tim của vợ mày đi rồi, gã thanh niên kia từ đó bị điên luôn. Người ngoài làng đã mang trái tim của Hương Hương đi, thì người thanh niên kia muốn lấy lại từ người ngoài làng này về, nhưng đáng tiếc thay, suốt mấy năm lâu như thế, những quả tim lấy được từ người ngoài làng không thể nào so sánh với quả tim của Hương Hương được.”
Tên điên kia chính là chồng của Hương Hương, trong đầu tôi loạn cả lên, quát: “Mày quả thực là thằng điên, người ta nói trái tim chỉ là trái tim tượng trưng, tức là tình cảm, thế mà tại sao mày lại nghĩ là quả tim thật chứ? Tại sao mày lại lấy tim người khác để thay thế tim vợ được?”
- Không chỉ là người khác thôi đâu, cả tim mày nữa đấy! Giọng nói của gã kia vẫn không nhanh không chậm, có vẻ vô cảm nói.
- Là người cha, đành bó tay nhìn con đau khổ, nên tao chỉ còn cách giúp hắn, hắn muốn lấy tim thì tao phải giết người giúp hắn lấy, hắn muốn lấy vợ, tao phải cố dành dụm đủ số tiền, các ngươi ở thành phố phải biết điều này, chỉ cần có tiền thì sẽ có vợ, có tiền thì không lo tim vợ bị người khác chiếm mà không lấy lại được.
- Giết người cướp hàng, thế tại sao các người lại giết luôn cả tên mổ lợn?
- Vì hắn đã nhìn thấy hai bố con tao leo lên thang, hơn nữa, hắn mua bán thịt muối lâu năm như thế chắc cũng giành dụm được khá nhiều tiền.
Quả nhiên hắn là bố của tên điên, đồng thời là tộc trưởng của làng này. Trong nơi hẻo lánh này, là tộc trưởng của một làng thật là có quyền lực! Tôi đã hiểu tại sao người trong làng này rất sợ gặp người khác, vì sao không thích nói chuyện với người ngoài. Họ chỉ dám nghĩ trong lòng nhưng không dám nói ra.
- Tao đã hiểu, tộc trưởng đại nhân, ở đây không những là nơi các ngươi giấu tim người mà còn là nơi các ngươi cất giữ tiền bạc do cướp được, các hành lý còn lại chắc đều là hành lý của những người ở vùng khác đến phải không?
- Mày thông minh thật! Đáng tiếc là, người thông minh không thể sống lâu được.
- Tôi cúi đầu xuống
nhìn cây đao nhọn kia, độ dài đủ để đâm thủng hai người một lần, tôi cười gằn nói: “mày cũng là người thông minh nên không thể sống lâu được.”
Tôi giật người lại, con dao trong tay hắn đâm thẳng bụng tôi, không kịp giật tay vào đã bị tôi đẩy ngã xuống góc tường, lấy con đao trong tay, tôi gồng mình đẩy con dao dài qua ngực mình rồi xuyên luôn qua ngực hắn.
Tên điên vẫn cứ dở khóc dở cười, ngâm nga bài hát dành riêng cho thân phận hắn mà hắn thường hát vào đêm khuya. Trước khi tôi hoàn toàn mất hết ý thức, tôi thấy một cái đầu tóc bạc phơ gục xuống vai tôi. Tiếng côn trùng trong xó tường lại kêu lên, ngoài sân ngôi miễu, tiếng ồn ào vọng lại, rõ ràng có người gọi tên mổ lợn.
- “Anh mổ lợn ơi! Có nhà không? Có nhà không anh mổ lợn ơi! Tôi ngang qua đây muốn mua mấy quả tim lợn…”
Toàn bài văn kết thúc, Đào Tử hít một hơi thật sâu. Cô ghi nhớ rõ ràng “trong bảy ngôi làng ma” muốn chơi trò này phải khai báo thân phận trước, trong đó, kẻ vượt biên là phương án thứ hai cho người tham gia chơi trò này.
Trong bệnh viện rộng thênh thang nổi tiếng này, cách rất xa bảy ngôi làng kia nhưng vẫn cảm thấy lạnh người.
Chưa đầy nửa giờ đồng hồ, Đào Tử tận mắt trông thấy một bệnh nhân sắp chết, bệnh nhân được hoả tốc đưa vào phòng cấp cứu. Nằm trên giường bệnh, Đào Tử thấy tử thần đang kéo lê cái đuôi dài ngoằn của mình nhìn chằm chằm vào con mồi ngon đang thoi thóp hơi tàn là các bệnh nhân đưa đi cấp cứu vì chơi trò chơi này.
Vị bác sĩ vừa ra khỏi phòng cấp cứu của Hồ Tử, Đào liền chạy đón trước mặt hỏi thăm tình hình sức khoẻ của Hồ Tử. Vị bác sĩ chau mày trầm giọng hỏi: “Các đặc trưng của một cơ thể sinh học của anh ta vẫn bình thường nhưng ý thức hình như hoàn toàn tiêu mất, chúng tôi đã kiểm tra nhiều mặt về tâm sinh lý cho cậu ta, phát hiện thấy đại não của cậu ta bị kích thích quá mạnh.”
- Ý thức hoàn toàn tiêu mất? Đào Tử hỏi với giọng kinh ngạc. Điều đó có nghĩa là anh ta đang sống thực vật?
- Nếu không có biện pháp kích hoạt đại não anh ta, thì e rằng đó là khả năng khó tránh khỏi.
Bên tai “ù ù “ mấy tiếng, lời vị bác sĩ nói sau cùng kia hình như Đào Tử không nghe thấy gì nữa.
Sáng nay đang còn mạnh khoẻ thế mà bây giờ bác sĩ đã bảo đã trở thành cái xác không hồn?!
Kết quả điều trị đó khiến Đào Tử không thể nào chấp nhận được, cô ngồi bệt xuống ghế chờ trước phòng điều trị, lật lại xem cuốn nhật ký mà Hồ Tử viết cho cô.
Trong khi cô xem xong cuốn nhật ký, trong trang cuối cùng, mấy dòng chữ tiếng Anh xuất hiện: “Xin Lỗi cô Đào, trò chơi đã thắng, người tham gia chơi đã thua cuộc”
Trong khi xem dòng chữ này, Đào chợt nghĩ, u linh vất vưởng kia vẫn đang theo dõi mình, dòng chữ cuối cùng nhất định không phải do Hồ Tử viết.
Gấp lại cuốn nhật ký của Hồ Tử mà cô chợt nghĩ rằng, u hồn kia đang khiêu chiến với cô.
Chương 6 NGÔI LÀNG THỨ NĂM: "278"
Trong căn phòng làm việc tăm tối, yên ắng, Trần Hoa châm thuốc lên rít một hơi thật sâu.
Tháo dây điện thoại ra và tắt cả di động thế nhưng vẫn không giảm
bớt sự phiền não bức bối trong lòng. Trò chơi do chính một tay ông vạch nên thế mà lại phải đối diện với kết cục thê thảm đó, Trần Hoa vô cùng bối rối không hiểu nguyên nhân tại sao lại như thế. Lòng rối bời như tơ vò, muốn tìm đầu mối của sự việc chính là tại sao lại xuất hiện “bảy ngôi làng ma”.
Tạ Phi hôn mê bất tỉnh sau khi chơi trò chơi này đã được ông dấu vào nơi kín đáo nhất. Trong lòng ông biết rõ rằng, công ty bây giờ của ông tuyệt đối không được để lộ một chút chân tơ kẻ tóc nào của sự việc này nên ông không đưa Tạ Phi đi điều trị bên ngoài, có lúc ông còn nghĩ đến cái viễn cảnh các phóng viên bao vây quanh công ty mình!
Trần Hoa không dám bảo đảm rằng Tạ Phi không bị các đối thủ cạnh tranh mua chuộc để khiến chính bản thân Tạ Phi nói đến những nguy hại của trò chơi mà công ty ông sản xuất. Trong hòm thư của phòng tổng giám đốc, một phong thư gửi đến cho Tạ Phi trước khi Tạ Phi xảy ra chuyện vẫn nằm yên bất động trong hòm. Trần Hoa thuận tay bật diêm lên xem, nội dung phong thư đó rất đơn giản nhưng cũng đủ sức khiến lòng ông sa sầm xuống.
“Kính gửi tổng giám đốc, địa chỉ mà ông bảo tôi điều tra người tên là Tần Ca đó hình như đã được sắp đặt một cách đặc biệt, mạng lưới thông tin của công ty không thể nào điều tra được nơi ở của người đó, không thể định vị được.”
Không thể tiến hành phân tích định vị? Bỗng nhiên Trần Hoa thấy não mình như trương phồng lên, lời nhắn châm chọc và uy hiếp kia sao lại không thể định vị, không tra ra người gửi tin?
Chẳng lẽ người nhắn tin là những hồn ma đến không hay đi không tung tích? Ép bản thân mình không được suy nghĩ về những chuyện khác thường kia, Trần Hoa đăng nhập vào thư mục tranh ảnh của cá nhân.
Sau khi nhập mật mã, ông liền trông thấy một tấm hình duy nhất trong mục tranh ảnh mình, đó là một thanh niên tay cầm bằng tốt nghiệp, mình mặc đồng phục của cử nhân khi chụp ảnh tốt nghiệp, đứng trong sân trường đại học B.
Mười năm rồi, hoá ra người đã chết mà không chịu bỏ qua, muốn giết tận gốc, theo đến chân trời góc biển mới thôi? Đối diện với chiếc màn hình không biết nói nhưng Trần Hoa cứ trò chuyện như đang trò chuyện với một người nào đó ở thế giới bên kia.
Bỗng nhiên, sắc mặt Trần Hoa trông rất khó coi, ông trợn tròng mắt lên, há hốc mồm, ngũ quan mắt tai mũi miệng như đang co giật vì hình ảnh trong màn hình bỗng bị thiêu rụi dần, thịt chảy xuống, từng giọt thịt từ đỉnh đầu rửa nát ra chảy xuống, cuối cùng hoá thành vũng máu!
“Máy tính đã bị khống chế và đang được điều khiển từ xa.”
Đó là khái niệm đầu tiên mà Trần Hoa nghĩ đến, ông thử đóng phần xem lướt, nhưng bàn tay quá run khiến ông không thể nào đưa con chuột lên dấu thập màu đỏ bên góc phải để đóng lại được. Ông đành phải trừng mắt lên nhìn vũng máu đỏ ối kia, vũng máu đông dần lại cuối cùng hoá thành một dòng chữ bằng máu - “ Sự báo thù bắt đầu”!
Từ lâu ông đã như bị cắm rễ sâu vào ghế ngồi, lúc này ông hành động như là bị sự chi phối, điều khiển của máy, hoàn toàn mất đi sự khống chế của bản
thân. Sau khi dòng chữ mất dần như thuỷ triều hạ, thì tiếp ngay sau đó là một bức tranh cũ kỹ của một ngôi làng ma.
“Không… không được”. Trần Hoa biết đó chính là con đường vào seri trò chơi “bảy ngôi làng ma”.
Không còn sự lựa chọn hay cự tuyệt nào khác được nữa, thậm chí ngay cả quyền lựa chọn thân phận cũng không được, Trần Hoa há mồm trợn mắt nhìn hệ thống máy tính tự chọn thân phận cho bản thân ông - người vào làng ma thăm người thân.
Ông trợn mắt nhìn chính bản thân mình ngồi trên chiếc xe ba gác cũ kỹ, phía sau có người đẩy đi. Xuống xe, trong bầu trời đen ngòm ghê rợn của ngôi làng ma trong núi cứ vọng đi vọng lại âm thanh, ông vẫn nghe rất rõ. Âm thanh không phân biệt được là nam hay nữ, khi nghĩ đó là âm thanh nữ thì nó lại thành giọng nam, ngược lại khi nghĩ đó là giọng nam thì nó lại thành giọng nữ.
Trần Hoa không cử động mà cứ ngồi im như ông phỗng, lắng nghe âm thanh đó chỉ đọc đi đọc lại mấy con số “278”
- 278 là gì?
“Đùng Đùng Đùng”. Sau một trận sấm sét, cuối cùng con đường đi thăm người thân đã lộ ra trước mắt, trông thật kinh khủng, ghê sợ….
Trần Hoa phát hiện đôi chân của mình cứ tiến bước về phía con đường dẫn vào làng mà chính bản thân ông không muốn đi nhưng không thể nào tự chủ được.
Ngôi làng trước mặt chắc là ngôi làng mà mình thăm người thân đây!
Tôi thấy lòng mình như thư thái hơn, tôi đã đi nhầm đường những mấy lần, vừa đi tôi vừa hỏi dân ở đây con đường nào vào làng nhưng không ai đồng ý chỉ đường cả.
Cũng may, tôi gặp ba tên ăn mày, chúng bảo tôi đồng ý cho chúng năm đồng, chúng mới chỉ đường thậm chí còn dẫn tôi vào làng luôn. Nhưng ba tên ăn mày kia nhìn tôi với ánh mắt vô cùng thiếu thiện cảm. Nhất là tên nhỏ nhất trong nhóm, hình như nó có gì ghê sợ tôi, đồng thời như nó cũng đang căm hận tôi vậy.
Suốt chặng đường, ba tên ăn mày chỉ đi trước dẫn đường chứ không nói câu nào.
Thằng nhóc nhỏ nhất khoảng năm, sáu tuổi gì đó, hai con bé kia một đứa khoảng mười tuổi, đứa còn lại khoảng bảy tám tuổi, trên mình chúng bẩn thỉu khó tả, áo quần rách rưới, chúng toả ra một mùi thối hoắc, chua chua…!
Cách gần làng khá xa, cả ba tên bỗng nhiên dừng lại, con bé lớn nhất nhóm chỉ tay về phía ngôi làng trước mặt.
Đó là một cánh rừng u tịch rậm rạp âm u, thấp thoáng trong tàn cây cao có mấy ngôi nhà lụp xụp. Xem ra ở làng này cũng khá đấy, tôi cảm thấy khá vừa ý. Đây là ngôi làng quê hương của tôi, có điều trước đây tôi chưa từng đến thăm bao giờ, không hiểu tại sao bố tôi không bao giờ dẫn tôi về quê chơi, nghe mẹ tôi nói, khi mẹ và bố cưới nhau xong, kể từ đó bố cũng không bao giờ dẫn mẹ về thăm nhà! Nhưng nghe nói các người bà con thân thích của bố đã từng về đó ăn cưới.
Mối quan hệ giữa bố và những người thân thích hình như cứ duy trì mãi trạng thái rất cổ quái ly kỳ. Cứ sau một thời gian là có người thân đến nhà thăm bố, họ nấp trong phòng bàn tán chuyện gì đó, xưa nay họ chưa hề để cho mẹ tôi biết họ đã hàn huyên những gì. Có người đến, bố tôi còn giữ họ ở lại một thời gian, nhưng
[ Bạn đang đọc truyện tại Www.vip352.wap.sh, chúc bạn có những giây phút đọc truyện thật vui...và một ngày tràn đầy hạnh phúc ] cũng có một số người mới đến chưa được bao lâu đã đi, hỏi đến chuyện này, bố chỉ trả lời là họ đến vay tiền.
Nhưng sau khi họ mượn tiền xong ra về thì không thấy họ trở lại mượn tiếp hay trả tiền gì nữa. Ba tên ăn mày chặn đứng trước mặt tôi, chìa tay ra phía tôi, tôi biết chúng đòi tiền dẫn đường. Tôi lấy trong túi ra tờ tiền năm đồng nhét vào tay con bé ăn mày lớn nhất, lập tức cả ba đứa lấy tiền xong bỏ đi ngay hình như chúng sợ tôi đòi tiền lại vậy. Ba đứa bé đi đã khá xa, chúng đứng lại nhìn tờ năm đồng có vẻ rất thích thú, chỉ thằng bé nhỏ nhất nhóm đó cứ đăm đăm nhìn về phía tôi. Không biết tại sao tôi cảm thấy sợ đôi mắt hắn.
Bỗng nhiên tôi nhớ lại đứa con bất hạnh chết sớm của tôi, trước lúc chết, nó đã nhìn chằm chằm vào tôi như thế.
Tôi thấy run lên vì sợ, có lẽ tôi đã suy đoán, hoang tưởng quá chăng! Tôi thấy nhức đầu, như lời bác sĩ nói, tôi bị suy nhược thần kinh, phải tìm nơi yên tĩnh để điều dưỡng.
Ba đứa ăn mày đã đi xa, tôi cũng bắt đầu cất bước tiến về ngôi làng sau rặng cây um tùm sum suê trước mắt.
Trong ngôi làng này và phố thị ngoài kia như là hai thế giới hoàn toàn ngăn cách.
Đường đi trong làng nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo như ruột dê, dưới ánh trời chiều khiến người ta phát sợ vì cái âm khí đó.
Giữa cánh rừng u tịch, tôi cứ có cải cảm giác là có một đôi mắt đang nhìn tôi, ngoái đầu nhìn thẳng vào thì chẳng thấy gì cả, đúng là tôi quá hoang tưởng. Chỉ mấy cây cỏ lay lắt trong rừng mà đã khiến tôi sợ chết khiếp.
Khi tôi bước vào làng, trong làng là một bầu không khí cực yên tĩnh, cái yên tĩnh của sự chết chóc, lúc này trời đã nhá nhem tối nhưng trong làng vẫn không thấy nhà nào nhóm bếp thổi cơm cũng chẳng thấy một bóng người.
Dạo bước trên con đường nhỏ lát đá, tôi cứ có cái cảm giác đang có người đang đứng nấp sau cửa trộm nhìn. Đang đi, bỗng có tiếng khóc trẻ em từ trong căn nhà ven đường vọng lại, lập tức dừng lại theo phản xạ, ngạc nhiên vì cứ ngỡ trong nhà kia không có ai, nào ngờ lại có người trong đó. Tôi lại gần nhà kia định đưa tay lên gõ cửa bỗng thấy bên kia hàng rào thưa có đôi mắt kinh hãi nhìn tôi, tiếng khóc kia cũng tự nhiên im bặt lại. Tuy hơi sợ nhưng vẫn tiến tới, đưa tay lên gõ cửa.
Đứa trẻ kia bỗng nhiên khóc thét lên.
“Tìm…a…i…?” một giọng nữ khàn khàn hỏi.
- Xin hỏi nhà của ông Trần Hãn Lộ ở đâu?
Hãn Lộ là tên bác tôi, mấy chục năm trước tôi có gặp bác ấy một lần. Lần đó, bác có dẫn theo một cô gái - chị họ tôi và một người con trai - anh con bác đến nhà tôi ở mấy ngày. Cô con gái đó là con của cô, nhưng nghe nói cô ấy không chồng nhưng có thai với một người nào không biết rồi sinh chị ấy, đó là điều đại cấm kỵ trong làng này nên cô đã bỏ mặc đứa bé lại rồi treo cổ tự tử. Chị ấy được bác cả tôi nhận nuôi, chắc là vì mẹ chị ấy hy sinh treo cổ nên dân làng không giết chị.
Chị ấy tuy là con gái nhà quê nhưng rất đẹp gái, nghe nói, chị ấy cực giống cô. Cũng chính vì đẹp quá nên cô đã lỡ lầm chưa chồng mà đã có con với người khác. Lúc đó, tôi còn là cậu thanh niên
mới lớn nên tôi nhớ rất rõ cái vẻ đẹp của chị.
Bây giờ đang là mùa nghỉ, tôi được nghỉ phép một tháng, tôi về thăm quê, tiện thể dưỡng sức luôn, vì bác sĩ dặn tôi phải tĩnh dưỡng, đây cũng là lần đầu tiên tôi về quê nội!
- Ngôi nhà... thứ… tư kia…. Cô con gái đang khóc đó chìa tay ra khỏi hàng rào chỉ về phía bên trái.
Tôi cảm ơn cô gái rồi lập tức theo phía cô ta chỉ để tìm nhà. Một, hai, ba, bốn tôi đến ngôi nhà thứ tư, dừng lại, đưa tay lên gõ cửa, gõ mãi một lúc lâu sau mới nghe tiếng mở cửa kèm theo câu hỏi: “Ông tìm ai?” đó là giọng nói yếu ớt của một ông lão.
- Thưa bác, cháu là Hoa Tử đây! Tôi cố cười tươi hơn để tỏ ra là tôi đang đi tìm người thân, nhưng mặt bác bỗng lạnh như tiền thậm chí bác còn có vẻ sợ hãi căng thẳng.
- Ồ, Hoa Tử à? Cháu về từ bao giờ vậy?
- Dạ, thưa bác, cháu được nghỉ phép một tháng, cháu muốn nhân cơ hội này về thăm quê, thăm bác, tiện thể nghỉ lại một thời gian cho quên đi cái náo nhiệt ồn ào ở thành phố! Cháu đi chuyến này một công đôi việc vừa thăm bác, thăm quê, vừa tĩnh dưỡng tiện thể mang hài cốt của bố cháu về thờ chung với ông bà luôn cho ấm cúng.
Thực ra, trước lúc lâm chung bố không yêu cầu tôi phải mang cốt về quê thờ, chỉ vì mẹ tôi muốn sau khi trăm tuổi được chôn cất thờ cũng chung với bố, trong thành phố hiện nay chi phí cho một chỗ để hài cốt quá đắt, nếu phải mất mấy chục vạn tiền để mua chỗ để hài cốt thì có lẽ quá xa xỉ!
- Ồ! Thế à? Bác vẫn cứ ngần người ra rồi lập tức phản ứng hỏi lại “cháu ở đây một tháng luôn à?”
- Dạ vâng ạ! Trong lúc trả lời bác, tôi chợt thấy có người bụng to chạy vụt qua trước mặt, tôi nghĩ, phải chăng đó là chị họ tôi? Nhưng nghĩ lại, không giống chị ấy, hơn nữa, chị ấy mang thai sao lại ở nhà bác được?
- Điều này….
Bác ấy không kịp chuẩn bị tâm lý, nhưng bác đứng chặn ngay trước cửa nhà, có ý không muốn để tôi vào nhà. Thực tình tôi không hiểu nguyên nhân tại làm sao.
Còn nhớ trước đây, bác ấy lên ở nhà tôi khá lâu, ngày nào cũng được ăn ngon, mặc đẹp, ngủ nghỉ giường cao chiếu rộng, sang trọng sạch sẽ, trước khi về bố còn nhét một nắm tiền to tướng vào túi, lúc đó bác còn vỗ vai tôi bảo: “Khi nào rỗi, cháu về nhà bác chơi cho thoả thích, muốn gì bác cho cháu nấy”. Sao sự nhiệt tình năm ấy của bác giờ đi đâu mất tiêu?
Quả tôi giờ là khách không mời mà đến! Nghĩ đến đây, bất chợt lòng tôi se lại, tôi tự nhủ, trên thế gian này, con người ngày càng chẳng ra sao! Điều này quả thực là một cú sốc lớn về niềm tin của tôi với cuộc đời, với tình người, tình bà con bè bạn…!
- Con cháu mấy tháng trước mắc bệnh vừa qua đời, vợ cháu, à không, vợ trước của cháu lại quan hệ với cấp trên ngang nhiên trước mặt cháu.
Tôi không thể phủ định cái đẹp của người phụ nữ kia, đương nhiên, khi theo đuổi cô ấy, tôi đã đọc được điểm này trong lòng cô ta. Sau khi sinh đứa con đầu, cô ta còn đẹp hơn cả những cô gái chưa chồng, vốn trời đã cho cô ấy một vẻ đẹp mê hoặc người ta rồi, mỗi một cử chỉ của cô ấy đều khiến tôi mê mẩn. Nhưng sau khi sinh con, cô ấy


<< Lùi - Tiếp theo >>
Thống Kê Truy Cập
Online: 1 online
Hôm nay: 1 lượt
Trong tháng:1 lượt
LH: 0967981742
Đc: Thôn đăk hà đông, công ti cà phê 15
Vip352.wap.sh - Wáp hay cho điện thoại
Xtgem.Hostinh